Mẹ đánh bài đổi thẻ và phải lặng lặng mang tấm thân gầy đi

Gợi về những ký ức của ngày ấy, khi con còn là một đứa trẻ. Cha đi làm ăn xa, mẹ ở nhà gánh vác cuộc sống đầy gian khổ để nuôi bốn anh em con khôn lớn. Bờ vai nhỏ của mẹ phải bươn chải với đời vì cái ăn, cái ngủ của gia đình. Những ngày mùa mưa, nước lên ngập cả nền nhà, tràn vào bờ vuông nhỏ bé. Mẹ  đánh bài đổi thẻ và phải lặng lặng mang tấm thân gầy đi đắp đất, ngăn cản dòng chảy đang cuốn đi từng con tôm, con cá, cuốn đi vật chất mưu sinh của gia đình.

anh-lan-36-561

Con còn nhỏ, chưa thấy được sự tảo tần của mẹ, chưa thấy được tấm lưng mẹ còng trước mưa gió cuộc đời. Những đêm bầu trời tối sậm, căn nhà nhỏ bé leo lét từng hột sáng của ngọn đèn dầu hiu hắt. Con nằm bên mẹ, mà nghe tiếng lòng mẹ đang thổn thức. Mẹ nhớ cha, mắt mẹ cay, nhưng lệ không rơi, mẹ cố níu những giọt nước mắt ấy vào tim để chờ ngày cha trở về đánh bài tiến lên.

Mẹ  đánh bài đổi thẻ và phải lặng lặng mang tấm thân gầy đi

Gió man mác, dìu dịu thổi mang theo cái tết đến khắp mõi nhà và mang cha về với con.Năm nay con 18 tuổi, là 18 năm mẹ cực nhọc biết chừng nào, là 18 năm mẹ lặn lội trong dòng chảy cuộc sống đầy gian nan vì muốn con khôn lớn, muốn con ăn học thành người. Mẹ  đánh bài rồi hi sinh cả đời vì con, trao hết tình yêu thương dành cho con.Cho con một lần lặng nhìn vào mẹ. Nhìn vào đôi mắt đang đọng những giọt lệ chưa tuôn. Nhìn vào làn da rám nắng dần nhăn của mẹ. Nhìn cả những sợi tóc bạc, những vết chay sạn mà cực nhọc đã tạo ra.

anh-lan-36-562

Cho con một lần được nói “Cảm ơn mẹ” vì những gì mẹ đã cho con. Mẹ cho con tình thương ấm áp, cho con những giọt nước mắt không màu, những giọt mồ hôi thấm sâu cái vất vả, tảo tần và cho con cả cuộc đời của mẹ.Cho con một lần được nói “Xin lỗi mẹ” vì những lần con đánh bài uno và  làm mẹ đau, những lần con làm mẹ khóc, những lần mẹ thất vọng về con.Cho con một lần được nói “Con yêu mẹ” vì mẹ đã yêu con, dù con như thế nào thì cuộc đời này, tình yêu của mẹ dành cho con vẫn mãi vẹn nguyên.

Leave a Reply